ĐỐI DIỆN VỚI NỖI SỢ

Nguồn hình: Unplash

Độ cao. Nói trước đám đông. Cái chết.

Chú chuột lang hạnh phúc – nhân vật của chúng ta ngày hôm nay sẽ giải thích cách cô ấy vượt qua những nỗi sợ, một bước chuyển hóa thời điểm đó

ZOE FRANCESCA Tôi có một khách hàng, cô đã ngoài 90 tuổi, là một người vui vẻ, cô ấy thích đi thảo cầm viên. Vì thế, chúng tôi đã có mặt ở Thảo cầm viên, nơi có tàu điện trên không và nó trông như thang máy trên trời vậy. Nó đang mở cửa. Bạn biết đó, bạn có thể rơi xuống. Tuy nhiên, tôi nhìn vào nó, và tôi nghĩ bạn cũng biết, nó không cách xa mặt đất. Và nhìn kìa, có trẻ sơ sinh và trẻ chập chững bước đi, có cả ông bà với những đứa cháu và mọi người trong thư thái và hạnh phúc. Tôi có thể đi trên cái này với khách hàng, dĩ nhiên tôi có thể. Vì thế tôi quay sang khách của tôi và, hãy  gọi cô ấy là Mavis. Tôi quay sang Mavis và nói. “Bạn có muốn đi trên tàu điện trên không đó không?” và cô ấy nói “Oh vâng! Có chứ”, tôi nói, “Tuyệt. Chúng ta hãy lên thôi nào.” Vì thế tôi đỡ cô ấy từ cái xe lăn vào. Và ngay khi chúng tôi bắt đầu di chuyển, cơn hoảng loạn bắt đầu lúc đó tôi chỉ có thể nghĩ được là tôi sắp ngã. Cô ấy sắp ngã. Chúng tôi đã vượt qua những con sư tử và hươu cao cổ, và tất cả những con vật này phải đáng lẽ ra rất vui nhộn chứ. Nhưng tôi đang nắm chặt lại, Tôi đang tuôn mồ hôi một cách không kiểm soát được. Tôi đang nắm lấy cái thanh nắm trên tàu một cách rồ dại, quắp những ngón chân lại và đôi mắt tôi nhắm chặt. nhưng tôi vẫn đang nói với cô ấy, “oh điều này thật hay. Nó đẹp lắm phải không?” Và cô ấy đang nói lại, “oh, vâng! Nhìn kìa! Nhìn kìa! Và tôi thậm chí không dám mở mắt để nhìn thấy điều gì đang diễn ra trước mặt mình.

Và khi chúng tôi được nửa đường, tôi gọi người phục vụ ở đó rằng, “được rồi, chúng tôi cần rời khỏi. Chúng tôi cần rời khỏi” Và họ nói “Không, stop!stop” Và họ đang vẫy tay “Bạn không thể, không ai có thể ra được. Không thể được!” Và tôi nói, “Chúng tôi phải ra khỏi. khẩn cấp lắm rồi. Và rồi, một thanh niên đáng thương đang phụ trách đành chấp thuận. Và họ dừng tất cả lại. Và Maviss nhìn tôi và nói, “Điều gì đang xảy ra vậy!?” Tôi nói, “Nhìn này đẹp làm sao! Tôi chỉ là, chúng ta cần nắm giữ khoảnh khắc này! Nó quá đẹp Tôi cần dừng lại và nhìn ngắm xung quanh!” Và cô ấy nói “đồng ý”

DACHER KELTNER Như bạn có thể hình dung, khách mời của chúng ta tuần này, Zoe Francesca, bị nhấn chìm bởi nỗi sợ độ cao. Việc đi tàu trên không không vui với cô ấy tí nào. Đặc biệt là càng không vui khi đi với khách hàng của cô ấy. Zoelúc này trông giống như một “end-of-life doula” . Bạn có biết một người “doula” truyền thống (chỉ người đồng hành chuyên hỗ trợ về các kiến thức cần thiết, tinh thần lẫn thể chất) hướng dẫn những người phụ nữ đi qua thời kỳ  sanh nở của họ như thế nào không? Còn end-of-life doula thì dùng để mô tả những công việc khó khăn hơn vì lúc này người doula ấy phải cung cấp sự hỗ trợ đồng hành cho những người đi qua cửa sinh tử.

Zoe chính là Chú chuột lang hạnh phúc – nhân vật của ngày  hôm nay. Ở mỗi tập phát sóng, chúng tôi sẽ có một Chú chuột lang hạnh phúc để thử một nghiên cứu thực nghiệm  về những trải nghiệm cách mỗi người   đem các niềm vui và sự kết nối vào cuộc sống của họ như thế nào. Và đối với phần thực hành của Zoe, cô ấy đã chọn để làm một vài điều đang thực sự diễn ra trong cuộc sống của cô ấy – cô ấy chọn một trải nghiệm được thiết kế cụ thể để vượt qua nỗi sợ của mình. Ở đây chính là nỗi sợ độ cao

Zoe, cám ơn vì đã tham gia cùng chúng tôi trên chương trình The Science of Happiness

ZOE FRANCESCA Tôi rất vui khi có mặt ở đây. Cám ơn, Dacher

DACHER KELTNER Tôi chưa bao giờ nghe về công việc “end-of-life doula” cho những người sắp chết cả. Nó là gì thế? Và bạn làm gì?

ZOE FRANCESCA Một “doula” cho những người sắp chết làm việc cho các nhà an dưỡng cuối đời.Khi vào đó, chúng tôi gặp những người mà , chỉ vài tháng nữa thôi, họ sẽ tạm biệt cuộc đời này với hy vọng là dần hiểu thêm về họ một chút. Tìm hiểu thêm những nỗi sợ của họ là gì? Những khó khăn mà họ gặp phải? Đâu là cái họ  quan ngại và lo lắng! Và chúng tôi cố gắng để thấu suốt những điều ấy một cách chậm rãi và từ tốn.

DACHER KELTNER Nhà sản xuất của chúng tôi – Annie Berman  đã tham gia cùng bạn đến viếng thăm một người khách hàngbị mắc chứng mất trí nhớ.

MIMI (tên bệnh nhân): Tôi không biết anh ta có lừa dối tôi không hay đó thực sự là sự thật

ZOE: Không, nó là sự thật đấy. Nó chỉ khó để nhớ – bạn biết đó, khi đến một thời điểm trong cuộc sống, bạn nghĩ nó thật khó để nhớ tất cả mọi thông tin. Và có lẽ nó không còn quan trọng chút nào nữa. Bạn biết sao không?

MiMI: À, tôi đoán là nó không còn quan trọng nữa.

ZOE: Bạn ghi nhớ những điều cần thiết đã tạo nên bạn ngày hôm nay là được. Chúng vẫn luôn luôn ở đó mà phải không?

MIMI: Tôi có một ký ức đẹp về cuộc sống hạnh phúc. Cuộc sống của tôi không có bi kịch nào.

ZOE: Bạn biết không? Những người như bạn quả thực rất may mắn

MIMI: Bạn nghĩ tôi may mắn ư?

ZOE: Đúng vậy. Tôi nghĩ thế.

MIMI: Oh, Tôi hi vọng vậy. Tôi hi vọng vậy.

ZOE FRANCESCA: Có câu nói rằng Chúng ta chết theo cách mà chúng ta đã sống. Và tôi thấy câu đó thật đúng.

DACHER KELTNER Sao vậy?

ZOE FRANCESCA  Tôi thấy rằng những người họ không chịu đối diện với nỗi sợ của họ thì e dè, và ngược lại, những người luôn dám đối diện với nỗi sợ của mình thì ít rụt rè hơn. Đúng chứ. Tôi gần như thấy thế.

ZOE FRANCESCA Nhiều người thì sợ những nỗi đau.Còn nhiều người thì sợ sự không tồn tại.

DACHER KELTNER Ôi trời! Điều đó luôn làm tôi trằn trọc mỗi đêm đó.

ZOE FRANCESCA Ừ! Ý tôi là việc học cách đối diện với nỗi sợ chết cũng chiếm một phần quan trọng trong hành trình trưởng thành của tôi.

DACHER KELTNER Bạn có bắt đầu công việc tuyệt vời này với một chút lo sợ về cái chết không?

ZOE FRANCESCA Oh có chứ. Trước đây là có. Tôi đã sợ chết đến nỗi tôi chỉ biết rằng tôi không muốn kết thúc cuộc đời mình mà không đối diện với nó

DACHER KELTNER Vì vậy thật phù hợp khi hôm nay bạn trở thành nhân vật thử nghiệm của chúng tôi, và quyết định đối diện với nỗi sợ của mình bằng bài thực hành“bước qua 1 nỗi sợ”. Bạn bắt đầu bằng cách bộc lộ  bản thân với nỗi sợ ở cường độ nhỏ, trong bối cảnh an toàn. Và rồi bạn tiếp tục lặp lại nó, cho đến khi nỗi sợ lắng dịu. Và rồi bạn thách thức bản thân mình hơn một chút. Và điều quan trọng nên nhớ rằng đây chỉ là liệu pháp phù hợp với những nỗi sợ diễn ra hằng ngày, mà không dành cho PTSD hay rối loạn lo lâu. Bạn đã làm việc với những nỗi sợ nào rồi?

ZOE FRANCESCA Okay tôi đã thực hành đối diện với một vài nỗi sợ như nỗi sợ chết, nỗi sợ độ cao, nỗi sợ nói trước công chúng, nỗi sợ quan hệ tình dục, nỗi sợ nấu ăn. Ý tôi là có rất nhiều.

DACHER KELTNER  Bạn hẳn là có trọn 1 quyển sách về những nỗi sợ mà bạn đã tập đối diện bằng các bài thực hành nhỏ nhỉ!

ZOE FRANCESCA Cách mà tôi làm nó là thực hiện từng bước một từ tốn và cẩn trọng. Ví dụ với nỗi sợ độ cao, bạn biết đó, tôi biết rằng nhiều người yêu độ cao, và tôi đã không bao giờ hiểu điều này. Tôi biết cảnh quan đẹp khi nhìn ngắm từ trên cao thực sự rất quyến rũ, nhưng tôi từng nghĩ rằng ai mà cần cái phong cảnh đẹp đó đáng sợ đó kia chứ? Nhưng bây giờ thì góc nhìn của tôi khác rồi. Và tôi có thể làm nhiều thứ trên cao so với tôi trước đây.

Vì vậy lúc đầu bạn biết đó, tôi trình tự leo cầu thang, như trong một tòa tháp. Và gần đây tôi làm điều này ở Seattle. Nơi có công viên với một tòa tháp tuyệt đẹp mà có cả đài quan sát

Khi tôi leo lên cầu thang, tôi đã biết tôi đang đi lên và có cửa sổ nhưng tôi ý thức được rằng mình đang an toàn trong tòa nhà… Và rồi tôi tiến  đến đỉnh, đến mái nhà nhưng cửa sổ thì to hơn nhiều, tôi có thể đang đứng rất sát với mép. Bạn biết đó, vì thế đầu tiên tôi rụt lại mấy bước rồi tôi bước những bước tới. Để xem cảm giác thế nào. Hít thở. Rồi sau đó thì từ từ tiến tới cái tháp nước mà bạn đã biết cùng với khách hàng của tôi để đến Chabot Space và Đài quan sát khoa học. Và đứng ở ở vị trí đó, giữ lấy lan can, và nhìn xuống, nhìn lên, và nhìn cô ấy.

Khi tôi thấy cô ấy thư giãn và tận hưởng khoảnh khắc ấy, điều đó giúp tôi điều tiết cơ chế lo lắng bên trong bộ não của mình. Và rồi bạn thật sự phải lặp lại điều này một vài lần. Nó không đủ nếu chỉ làm một lần. Bạn biết không? Bạn phải lặp lại việc đi các chuỗi cầu thang nối tiếp, đài quan sát hay hệ thống tàu điện. Làm điều này nhiều lần. Nếu bạn có thể lặp đi lặp lại như vậy nhiều lần, thì nó sẽ thực sự tạo ra điều khác biệt đó. Nó giống như là khoảnh khắc bạn hét lên: “A ha” vậy.. Và cho đến thời điểm nó không còn là vấn đề nữa thì bạn sẽ nhận ra được một vài điều mới mẻ hơn về mình thông qua trải nghiệm ấy. Lúc này, bạn biết bạn đã làm được.

DACHER KELTNER Bạn có nhận ra rằng mình đã cảm thấy thoải mái và tự tin hơn không

ZOE FRANCESCA  Có chứ. Cảm giác đó quá đỗi tuyệt vời

Dacher Keltner: Yeah chia sẻ tiếp xem

DACHER KELTNER Vậy có bao giờ bạn đủ tự tin để thử đi lại trên chuyến tàu lượn trên không ở thảo cầm viên chưa? Thời điểm bạn hoảng loạn với vị khách hơn 90 tuổi của mình?

ZOE FRANCECA À, tôi phải nói cho bạn rằng họ đã xây dựng tàu điện mới bao quanh. Khoảng một năm sau đó, tôi đã quay lại gặp Mavis một lần nữa và nói, “Mavis, bạn sẽ đi với tôi trên cái tàu lượn mới này chứ?” Và cô ấy nói đồng ý. Và chúng tôi đã làm điều đó bằng cách là tôi nhờ  một cặp đôi xếp hàng sau mình có thể lên tàu cùng một lượt với mình. Và khi đã yên vị trên tàu tôi đã nói với họ rằng: bạn biết không, thực tình tôi có nỗi sợ độ cao kinh khủng lắm nhưng tôi vẫn làm điều này bởi vì tôi, tôi đã từng bỏ lỡ quá nhiều cơ hội và tôi rất biết ơn khi bạn  có mặt ở đây cùng với tôi để mỗi khi nỗi sợ dâng lên, tôi biết rằng nó vẫn ổn và  có bạn  để giúp đỡ tôi. Và tôi đã làm điều này một số lần và rồi cuối cùng tôi đã có khả năng đi với cô ấy một mình. Và một phần trong tôi muốn đi trên cái tàu điện cũ đó một lần nữa và chứng minh rằng mình có thể làm được.

DACHER KELTNER Ừ, việc thực hiện hay đối diện với nỗi sợ của mình cùng với những người khác sẽ giúp chúng ta đỡ sợ hơn nhiều mà phải không

DACHER KELTNER Điều này đã thay đổi cảm giác của bạn về chính bản thân mình chưa? Bạn có trở nên tự tin hơn chưa? Bạn có cảm thấy mình trở nên bản lĩnh và can trường hơn không?

ZOE FRANCECA Tôi có, tôi đã lấy lại sự tự tin tôi nghĩ bởi vì khi tôi biết rằng nỗi sợ chỉ là sự tưởng tượng từ những điều không có thật. Lấy việc sợ cái chết là một ví dụ. Bạn biết, tôi đã nghĩ, “Oh nó sẽ khủng khiếp lắm khi gặp một người sắp chết hoặc chết rồi và họ trong thật đáng sợ.”

Bạn thấy đó, tôi thực sự sợ, bất cứ lúc nào tôi thấy một con vật đã chết tôi la hét và tôi nói với bản thân mình, “nếu tôi phải nhìn một xác chết thì sao? Điều đó sẽ thế nào đối với tôi?” Và tôi phát hiện ra tại nhà thờ gần chỗ tôi có một hội gọi là hội khâm liệm. Và điều họ làm là khâm liệm những thi thể trước khi chôn cất. Và tôi đã hỏi  họ liệu tôi có thể tham gia và họ nói, “Tất nhiên rồi, chúng tôi cần nhiều người.”

Và tôi nói, “À tôi có thể tôi có thể chỉ quan sát thôi không? Tôi có thể xem thôi không?” Và họ nói, “Không, nếu bạn muốn đến và làm điều này, bạn phải tham gia ngay từ lần đầu tiên.”

Và tôi phải nói rằng tôi đi bộ vào căn phòng đó, khi đó tôi không biết là tôi sẽ ngất xỉu hay la hét không nhưng ngay khi tôi ở đó, cảm giác biết ơn và thánh thiện tràn vào phòng và duy trì ở đó toàn bộ thời gian thật an tâm và tôi đã làm được. Và nỗi sợ của tôi biến mất.

Thật quan trọng để bắt đầu những bước nhỏ – nhưng bạn không phải tham gia một khóa học hơn một tháng hay thậm chí hơn 1 năm đâu. Nhiều khi nó mất nhiều năm. Và điều này tốt lên ngay khi bạn thực hiện nó một cách từ từ.

DACHER KELTNER Nó thật lạ và thậm chí nghịch lý trong khi bạn có nỗi sợ chết và bây giờ bạn làm việc với người sắp chết.

ZOE FRANCESCA

DACHER KELTNER  Điều này có ý nghĩa gì với bạn?

ZOE FRANCESCA  Lý do chính mà tôi làm công việc này, vì nó cho tôi  2 thứ. Một là, sự trân trọng sâu sắc cho cuộc sống mỗi ngày mà tôi chưa có trước đây. Và một thứ khác nó là  ngày hôm nay là tất cả những gì chúng ta có. Chúng ta thực sự không biết điều sẽ diễn ra ngày mai vì thế hãy khiến cho hôm nay trở nên ý nghĩa nhất khi chúng ta có thể. Đó có thể là bất cứ điều miễn rằng nó có ý nghĩa với bạn

DACHER KELTNER  Vâng, thật đáng kinh ngạc

ZOE FRANCESCA Hạnh phúc không phải là  không có nỗi sợ hay mọi thứ đều như ý suốt ngày. Không, có nhiều thứ vất vả, khó khăn lẫn đáng sợ vẫn luôn diễn ra. Nhưng tôi đang dần học cách để ôm ấp chúng. Chứ không phải né tránh hay ngại ngần đẩy chúng ta xa, và điều đó làm đong đầy hạnh phúc trong tôi.

DACHER KELTNER Ừ, tôi hiểu ý của bạn. Nhưng thường thì bước đối mặt với nỗi sợ luôn là bước khó khăn và đầy thách thức nhất, thậm chí chỉ nghĩ đến thôi là đủ sợ rồi. Vậy bạn có lời khuyên nào cho mọi người khi bắt đầu bước đầu tiên ấy không?.

ZOE FRANCESCA Để bắt đầu thì Tôi nghĩ sự trắc ẩn chính là từ khóa then chốt. Và để thực hành sự trăc ẩn ấy, thì hãy hướng điều ấy về chính mình. Hãy mở rộng trái tim và dịu dàng nói với mình rằng: Mình đang sợ. Mình đang rất dễ bị tổn thương. Mình không chắc là mình sẵn sàng. Nhưng ngay khi mình cảm thấy sẵn sàng, mình sẽ cho phép mình cơ hội để thử điều ấy. Và thậm chí, chỉ cần ngẫm về điều ấy thôi tôi đã thấy mình rất tử tế và ngập tràn tình thương trong mình rồi. Vâng, và tôi nghĩ đó là bước đầu tiên.


DACHER KELTNER Ừ tôi hiểu! À, Zoe Francesca cám ơn bạn vì đã tham gia chương trình.

ZOE FRANCECA Cám ơn bạn, Dacher

DACHER KELTNER Câu chuyện của Zoe cho thấy rằng chúng ta không bị buộc tội để mang nỗi sợ bên mình mãi mãi. Chúng ta có thể vượt qua theo cách chúng ta phản ứng với nỗi sợ bằng việc tạo ra những trải nghiệm mới. Những ký ức mới. Những nhà nghiên cứu đã từng nghĩ về những ký ức như tập tin PDF trên máy tính: nhấp vào nó, đọc nó, không gì trên tập tin thay đổi. Nhưng giờ đây, chúng ta biết rằng mỗi lần chúng ta khôi phục ký ức, nó như là mở tập tin Word vậy – bạn có thể thêm vào thông tin mới, thay đổi nội dung.

Nếu đó là trường hợp này, chúng ta có thể làm mới bộ não của con người để phản ứng ít sợ hãi hơn với một vài điều chúng được cho rằng khủng khiếp. David Johnson, người dạy khoa học hành vi tại tại York College ở New York, đã thực hiện một nghiên cứ chỉ ra rằng.

Anh ta có một cuộc thử nghiệm với những người tham gia nhìn chằm chằm vào một chiếc máy tính mà hình vuông nhấp nháy màu xanh ngẫu nhiên trên màn hình. Nhưng mỗi khi một hình vuông xuất hiện, Johnson sẽ cho họ một cú sốc điện.

DAVID JOHNSON Sau một lúc, họ bắt đầu sợ cái hình ảnh mà đi liền với những cú điện giật thậm chí trước khi điện giật xuất hiện, bởi vì họ biết rằng điều đó có nghĩa cú điện giật đang sắp đến. Được rồi. Những cái này là những cú điện giật họ không thấy nghiêm trọng, họ bực tức, họ không đau đớn gì, nhưng rõ ràng là họ không cảm thấy thoải mái chút nào. Và cách chúng tôi đang đo lường là, chúng tôi đo lường sự thay đổi với hoạt động bài tiết trên da của họ. Đó là ngày đầu tiên.

Và rồi họ trở lại sau 24 giờ. Trong ngày thứ 2 này họ học một số điều mới về hình vuông màu xanh dương: đó là tôi không shock điện mỗi khi họ nhìn vào ô vuông màu xanh nữa. Vậy điều đó có ý nghĩa gì? Người tham gia học được rằng không cần sợ về hình vuông đó nữa. Rồi chúng tôi nhắc đi nhắc lại về hình vuông đó, 20 lần và hi vọng là họ không lăn ra ngủ. Nó hơi chán. Nhưng họ họcđược 1 điều là , hình vuông xanh dương lúc này không còn đáng sợ nữa. Đúng rồi. Hôm qua tôi đã học về nỗi sợ. Hôm nay tôi không phải lo lắng về nó nữa. Và chúng tôi đang thực hiện điều này với ký ức mong manh có thể thay đổi được.

Rồi vào ngày thứ 3 của thí nghiệm, chúng tôi trở lại và chúng tôi thử nghiệm một cách cơ bản việc họ có phản ứng sợ hãi với hình vuông đó bây giờ không. Ngày đầu họ học để sợ nó. Ngày hai họ học để không sợ nữa.

Kết quả tổng quát là họ không thể hiện nỗi sợ trở lại.

Nếu chúng ta liên tục tiếp xúc với thứ khiến chúng ta sợ hãi và không có kết quả xấu nào, thì chúng ta có thể hình thành một ký ức mới và một ký ức mới nói, này, đây không phải điều mà bạn nên sợ hãi. Hoặc ít ra nó là điều mà có lẽ bạn nên sợ trong tình huống này nhưng không phải trong tình huống khác, đúng không? Vì thế điều thực sự tuyệt vời, đó là ký ức nổi trội từ ký ức sợ hãi ban đầu bởi vì nó là theo trường hợp, nó có thể là sự thật để chúng ta cần sợ hãi trong ngữ cảnh đó và không phải ở ngữ cảnh khác. Vậy nên nó là tình huống để chúng ta cần những ký ức này để tồn tại kết hợp những định hình phản ứng cảm xúc với mọi thứ của thế giới xung quanh theo một cách chủ động.

Nguồn bài viết: https://greatergood.berkeley.edu/podcasts/item/facing_your_fears

Người dịch: Phạm Thị Song Toàn

Edit: Nguyễn Thị Bích Ngọc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: