Niềm vui của sự cho đi

Nguồn: Unplash

Buông bỏ kỳ vọng để cho phép trái tim mình được chạm đến người khác

Nếu bạn không có bình an, đó là vì  bạn đã  quên rằng tất cả chúng ta cùng thuộc về nhau. Mẹ Teresa.

Cách đây vài năm, tôi nhặt được 300USD rơi trên đường. Tôi biết có ai đó đã đánh rơi nó, nhưng tôi không có cách nào để tìm được người ấy. Tôi tặng người bạn  đi cùng  100USD, và tôi để 200USD còn lại trong ngăn ngoài túi xách tay của tôi. Trong nhiều tháng tôi đi vòng vòng với số tiền trong túi xách mà không tìm được bất cứ thứ gì đáng giá để tiêu 200USD đặc biệt đó. Sau vài tháng giữ tiền, tôi đi ngang qua một nhà hàng bán thức ăn ngon và một người đàn ông vô gia cư xin tôi tiền. Tôi dừng lại và nhìn vào mắt ông ta  rồi bỗng  cảm thấy ánh nhìn ấy xuyên qua trái tim mình. Tôi cảm thấy đó là thời điểm hoàn hảo để dùng một phần số tiền mà tôi nhặt được. Tôi hỏi ông ta có muốn dùng một bữa ăn không. Ông ta trả lời ông ta thích cà phê với sữa nguyên chất và đường, và một chiếc bánh sandwich nhân gà tây với mayonnaise, rau diếp, cà chua và phô mai Mỹ với bánh mì nướng nhẹ. Chính xác là tôi đã giật mình trước kiểu đặt món ăn chi tiết và có phần cầu kì của ông ấy, nhưng tôi vẫn nhanh chóng  đi vào nhà hàng để mua suất  ăn đó. Lúc ấy  là giờ ăn trưa và có một vài người đã xếp hàng trước mặt tôi. Tôi đã có thể lấy cà phê với sữa và đường một cách nhanh chóng nhưng hàng dài những người chờ bánh mì nướng nhẹ trước mặt là điềukhiến tôi không thể thoát ra được. Tôi đứng đó một cách sốt ruột và phải mất khoảng 25 phút để lấy được toàn bộ bữa ăn cho ông ta. Tôi đi ra ngoài và đưa thức ăn cho ông ấy.

Ông ta hầu như không nhìn tôi, lẩm bẩm cảm ơn và tôi cũng rời đi ngay sau đó. Tôi vui vì tôi đã mua bữa ăn trưa cho người đàn ông này, nhưng tôi cảm thấy hơi bực mình vì kiểu đặt món ăn kỹ lưỡng của ông ta và khoảng thời gian phải mất để lấy thức ăn, và bởi phản ứng im lặng của ông ta khi nhận được nó.

Khi về nhà, tôi pha cho mình một tách trà với sữa, thêm chút mật ong và ăn một ít sô cô la nhập khẩu. Khi tôi ăn bữa ăn nhẹ hoàn hảo của mình, tôi nhận ra rằng không có lý do gì mà người đàn ông vô gia cư không nên muốn uống cà phê với sữa và đường và một chiếc bánh sandwich đặc biệt. Tôi nhận ra rằng ông ta chẳng khác gì tôi, khi tôi ngồi ăn miếng sô cô la đặc biệt của mình. Và làm sao tôi dám hỏi rằng liệu ông ta có muốn một bữa ăn hay không và rồi mong đợi ông ta giới hạn những gì ông ta muốn, cùng với việc tôi phải mất bao nhiêu thời gian để lấy được nó? Tôi có thực sự nói rằng tôi sẽ chỉ giúp miễn là ông ta làm điều đó trong những ranh giới của tôi và nói cảm ơn theo cách tôi muốn? Sự việc đã xảy ra khiến tôi nhìn lại những động cơ thực sự của mình khi tôi cho đi  với tấm lòng cởi mở

Hầu hết chúng ta đều thích cho đi đối với bạn bè, thành viên gia đình, tổ chức từ thiện hay ngay cả một người lạ. Nhưng tôi nghĩ rằng thỉnh thoảng mặc dù chúng ta cho đi với mục đích tốt , vô hình chung chúng ta cũng trông đợi mọi thứ sẽ đi theo một cách mà mình mong đợi hay để nhận lại được một cái gì đó. Chúng ta có thể mong đợi rằng người ta sẽ nhận quà, sự ủng hộ hay quyên góp của chúng ta một cách ân cần và cảm ơn chúng ta một cách thích đáng, hay là sự cho đi của chúng ta sẽ có một tác động nhất định đến một cá nhân hay một tổ chức. Chúng ta cũng có kỳ vọng về thời gian và nỗ lực cần thiết để dành cho người khác. Mặc dù không có gì sai khi có những kỳ vọng như vậy, nhưng nó thực sự có thể hạn chế niềm vui trong việc cho đi của chúng ta và trải nghiệm cho những người liên quan. Những kỳ vọng của chúng ta thường làm lu mờ đi ý định thực sự của hành động cho đi bởi vì chúng ta không bao giờ có thể biết mọi thứ sẽ được nhận như thế nào hay một tình huống sẽ diễn ra như thế nào. Điều này thường có thể dẫn đến sự tức giận hay thất vọng nếu người mà chúng ta giúp không hồi đáp bằng sự tử tế hay trân trọng món quà theo cách chúng ta muốn. Điều này cũng có thể dẫn đến việc chúng ta cho ít hơn cho một người hay một tổ chức cụ thể, không phải bởi vì nhu cầu của họ ít hơn mà vì chúng ta cảm nhận như thế nào khi kỳ vọng của chúng ta không được thực hiện. 

Nhưng khi chúng ta có thể buông bỏ những kỳ vọng của mình và giúp đỡ người khác với ý định thuần túy là chỉ cho đi, đó có thể là một trong những điều chạm đếnchúng ta nhất, ngay cả khi chúng ta không nghe hay thấy một phản ứng nào hay không nhận được một sự hồi đáp nào. Và rồi chúng ta có thể chỉ tập trung vào việc giúp đỡ người khác để giảm bớt một số đau khổ hàng ngày của họ hay lan truyền niềm vui. Tôi không đề nghị chúng ta xóa bỏ mọi ranh giới và để cho người ta lợi dụng mình; Tôi chỉ nói rằng trong cuộc đời của mình hầu hết chúng ta có thể cho người khác thêm một chút mà không nghĩ nhiều về những gì  mình muốn hay mong đợi về sự đáp trả. Với một trái tim cởi mở và cho đi nhiều hơn, ta có thể tạo ra một làn sóng của lòng tốt và tình thương yêu trong vũ trụ – dù chỉ trong một khoảnh khắc. Như Winston Churchill đã nói, “Chúng ta kiếm sống bằng những gì chúng ta nhận được. Chúng ta tạo ra cuộc sống bằng những gì chúng ta cho đi.”

Khi tôi đang hoàn thiện bài viết này, điện thoại của tôi reo lên. Đó là một phụ nữ lớn tuổi sống trong tòa nhà của tôi. Cô ấy đang ở trong một trung tâm phục hồi chức năng vì một cú ngã vài tuần trước, và cô ấy hỏi liệu tôi có thể đón cô ấy từ trung tâm vào cuối tuần này hay không. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ trong giây phút này là tôi thật may mắn khi có thể giúp cô ấy lúc cô ấy cần. Và đó chính xác là một món quà mà vũ trụ thông qua cô ấy, gửi trao cho tôi. Bạn có nghĩ vậy không?

Nguồn bài viết: https://www.psychologytoday.com/intl/blog/the-gift-maybe/201506/the-joy-giving

Tác giả: Allison Carmen

Người dịch: Phương Anh Nguyễn

Edit: Nguyễn Thị Bích Ngọc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: